Showing posts with label yêu là gì. Show all posts
Showing posts with label yêu là gì. Show all posts

Monday, July 28, 2014

Làm thế nào để níu tay một người xa lạ?

"Con người tự do là đích đến của giáo dục. Thách thức lớn nhất là cảm xúc trong quá trình dạy và học. Và cuối cùng, bản chất của giáo dục là KHAI TÂM chứ không phải KHAI TRÍ"

 http://phuchuycomputer.com/tin/Saa-Chaa-May-Tanh.html



Hãy nghĩ rằng yêu thương thật ra vô cùng đơn giản, chỉ là trao đi yêu thương và trao đi thật nhiều. Nếu bạn góp nhặt đủ nhiều yêu thương, bạn sẽ có được hạnh phúc!

1. Tôi có thói quen làm việc đến khi tối muộn mới trở về nhà. Cả văn phòng đều trở nên trống trải, ánh đèn tắt phụt đi hết, tối om, chỉ còn phòng tôi sáng đèn. Không phải vì tôi chăm chỉ đến mức làm việc sau tất cả mọi người và ra về sau tất cả. Chỉ là vì tôi thấy mình cô đơn đến mức không muốn quay về nhà. Vì khi về nhà, cũng chẳng có ai chờ sẵn ở đó.

Hôm nay cũng không là ngoại lệ, khi mà tôi là người trở về sau cùng, bắt những chuyến xe bus sau cùng của cả một ngày dài mệt mỏi. Khi người ta quá quen với sự cô đơn thì sự cô đơn trở thành một người bạn tốt, một người bạn tốt trú ngụ quá lâu năm sẽ trở thành một người bạn thân. Và kế sách của tôi với người bạn thân này chỉ đơn thuần là hãy làm việc cho hết mình, làm cho say sưa, khi về nhà chỉ việc ngủ như cướp lấy thời gian và sáng ngày hôm sau lại tiếp tục chuỗi lịch trình quen thuộc.
 http://hoangthaivina.com/lsp/Dong-Phuc-Cong-Nhan.html

Không một cái lịch nào hẹn trước, đùng một cái, tôi cố sức kéo người bạn thân lâu năm ra khỏi ngưỡng cửa nhà mình. Là khi cô gái ấy xuất hiện. Một cô gái bất quy tắc xuất hiện trong chuỗi ngày của một gã trai có quy tắc. Hẳn là một thảm họa. Nhưng tôi tình nguyện chờ đợi chuỗi ngày thảm họa ấy hơn là ngao ngán tiếp tục chuỗi ngày nhàm chán, tẻ nhạt của mình trước đây.

- Em ở chỗ nào cũng được, ngủ đâu cũng được, miễn là có chỗ để trú chân thôi.

Cô gái nhỏ xíu, lọt thỏm trong tầm mắt tôi. Nếu không được chị dâu giới thiệu thì tôi ngỡ cô ấy chỉ là học sinh cấp ba vì nom quá sức hồn nhiên nhí nhảnh. Trong khi tôi còn đang tròn mắt với cái vali to đùng trước cửa, chị dâu hơi ái ngại nhìn tôi, chị cố gắng cười xòa.

- Thật ra con bé rất ngoan. Nó sẽ không làm gì khi chưa được cho phép đâu. À, mà em cũng cứ nghiêm khắc với nó, đừng ngại!
 http://phuthanhloi.com.vn/gioi-thieu-c49.html

Nói rồi chị dâu bỏ đi, để lại cô em họ có vẻ như bắn bảy tám quả đại bác cũng không tới. Tôi cũng không quan tâm nhiều lắm vì sau khi từ công ty trở về, tôi chỉ có vài việc để làm trong khoảng thời gian vài giờ đồng hồ ngắn ngủi.

- Hôm nay cứ ngủ ở sofa đi nhé, anh mệt, anh cần được ngủ ở giường. Mai tính sau!

Tôi hơi ái ngại khi đề nghị với cô gái ấy điều thiếu lịch sự như thế. Nhưng chẳng ngờ được, cô gái gật đầu, còn cười rất tươi.

- Vâng. Cảm ơn anh!
 
 
2. Kể từ sau sự xuất hiện lạ lùng ấy, tôi có nhiều lý do hơn để trở về nhà sớm hơn. Đồng nghiệp không thấy tôi là người về muộn nhất nữa, thay vào đó tôi cũng rất hào hứng nhìn vào đồng hồ mỗi lần sắp tan ca. Tôi bắt đầu có lý do để về nhà sớm hơn bình thường.

- Anh ơi, cái máy này phải làm như thế nào? Hay là cứ đổ hết quần áo ra thau rồi để em giặt cho, dùng máy rắc rối lắm!

- Anh ơi làm sao để tắt được cái kia? Lạnh khiếp!
 http://vinainternet.com/nsp/Website.html


Thương vẫn hay hỏi tôi những câu rất ngớ ngẩn, vô cùng ngớ ngẩn, vì cô ấy không biết gì nhiều trong ngôi nhà của tôi. Ban đầu tôi thấy đầu óc mình có thể nổ tung lên bất cứ lúc nào, chỉ cần thoáng thấy cái dáng nhỏ bé ấy lướt qua, hoặc nghe thấy một âm thanh nào đó lí nhí ở bên cạnh. Nhưng tôi quen dần, Thương cũng không tỏ ra quá rắc rối nữa. Trừ vụ bếp núc.

- Anh kén ăn như thế thì ai mà chiều được?

- …

- Lần sau anh mà thử không ăn hành xem, em sẽ làm tất cả các món đều có hành!

- …

- Anh vẫn tiếp tục gắp bỏ hành ra khỏi thức ăn đấy à?

- …

Đỉnh điểm nhất là khi tôi buông đũa ngay khi thấy một bàn thức ăn toàn là những món tôi thích, nhưng tất cả đều được cho thêm hành lá. Tôi trở nên im lặng và thấy căn nhà của mình như đổi chủ, một cô chủ nhỏ vô cùng bướng bỉnh.

Dẫu vậy, vẫn có một chút khiến tôi ấm lòng, đó là khi tôi về nhà, ngôi nhà lúc nào cũng được bật sáng đèn, và có một người ngủ gục trên sofa chờ tôi ở đó.
 http://phutungotoatvn.com/index.php?view=gioithieu

3. Tôi bắt đầu tìm việc cho Thương, cô em họ của chị dâu mà chị đã gửi gắm. Sau một thời gian thì chúng tôi hoàn toàn có thể chung sống hòa bình với nhau. Tôi đã giải quyết được vụ cho hành vào món ăn, còn cô gái ấy sẽ không phải ngủ ở sofa nữa. Hai người chúng tôi đã dắt nhau đi mua một cái giường đơn nho nhỏ, đặt ở phía phòng đọc sách của tôi, Thương sẽ ngủ ở đó.

Nhìn chung, cuộc sống có thể tạm gọi là yên ổn, cũng không có quá nhiều những lần tôi phải cau mày khó chịu. Chúng tôi thậm chí có thể ngồi cùng nhau để xem phim kinh dị và nhai bỏng ngô, có thể thức đêm xem một vài trận bóng mà tôi thích. Cô ấy ngoài việc hơi bướng bỉnh ra thì cũng rất đáng yêu.

Cuối ngày, tôi tìm được một công việc phù hợp, ngay lập tức nhắn tin cho Thương.

“Này, có công việc này khá phù hợp đấy! Xem thế nào nhé!”

Tối đó chúng tôi đã đóng vai những ứng viên xinh đẹp và khéo léo cùng với những nhà tuyển dụng vô cùng khó tính. Những buổi tối sau lặp lại những buổi phỏng vấn đó, câu hỏi được nâng lên ở mức độ khó dần, Thương vẫn rất chăm chỉ và thông minh để trả lời một cách lưu loát. Tôi nhận ra rằng hóa ra, buổi tối còn dài hơn bốn giờ đồng hồ mà tôi hay ngủ trước kia. Và cuối cùng thì tôi cũng có thể nán lại giấc ngủ một chút, cùng trò chuyện với Thương, kể cho cô ấy nghe về những chuyện công sở hoặc đổi lại, tôi đóng vai người được nghe kể chuyện, những câu chuyện về đồi chè xanh ngát nơi quê Thương ở.
 
 http://baohobaominh.com/
 
Chúng tôi thân thiết hơn lúc nào không rõ, ở một cấp độ nào không rõ. Chỉ biết rằng nếu đột nhiên trở về quỹ đạo trước đây hẳn tôi sẽ rất buồn. Mà hình như tôi còn định cuối tuần, khi tôi được nghỉ, sẽ dẫn Thương đi mua một tủ quần áo cá nhân cho cô ấy tiện hơn trong việc sinh hoạt.

- Em chỉ ăn nhờ ở đậu nhà anh một thời gian ngắn nữa thôi. Sau khi xin được việc, em sẽ thuê nhà trọ, chuyển ra ngoài, không làm phiền anh nữa.

Thương ngồi ôm gối, vừa đọc lại những câu hỏi trong hồ sơ tuyển dụng mà tôi chuẩn bị cho em, vừa nói chuyện với tôi.

- Ừ, ôn thi cho tốt vào nhé!

Tôi trả lời một cách lạnh nhạt, nói xong vài câu ngắn gọn rồi đi thẳng vào phòng. Vẻ bề ngoài của tôi lúc nào cũng vậy, luôn tỏ ra lạnh lùng, bất cần, thậm chí với cả những thứ mà mình rất thích. Tôi không định hình rõ ràng lắm, nhưng tôi chắc là tôi không muốn Thương chuyển ra khỏi nhà tôi. Chỉ là… tôi cũng không có lý do gì để giữ em ở lại.

4. Ngày Thương đi phỏng vấn, tôi dậy rất sớm để đưa em đến nơi hẹn, sau đó mới quay trở về công ty làm việc. Có vẻ như tôi đang dần trở nên mâu thuẫn. Nhìn vẻ hào hứng của em thì không thể không mong em thi tốt, nhưng nếu em thi tốt, em sẽ không ở lại nhà tôi nữa. Ngôi nhà sẽ chỉ có một mình, luôn tối đèn, chẳng có tiếng tivi và tiếng trò chuyện, thậm chí, đến những món ăn thỉnh thoảng bị cho nhầm hành lá cũng không.
 http://tuonghoa.com/


Cả ngày hôm đó tôi không tài nào làm việc một cách tập trung được. Điện thoại nửa ngóng trông tin nhắn từ Thương, nửa sợ hãi phải đón nhận một cuộc gọi mà đầu bên kia giọng nữ vui mừng khấp khởi. Quả nhiên có điện thoại, đúng là một giọng nữ, nhưng là của chị dâu tôi.

 “Nếu nó không làm được thì chị cũng lôi nó về nhà chị ở thôi, phiền em nhiều quá rồi. Chị gọi để bảo em xếp lịch, hôm nào Thương có kết quả, dù đậu hay không, cũng đi ăn với nhau một bữa gọi là chia tay nhé!”

Chị dâu vẫn cười xòa bên kia điện thoại, tôi kéo caravat ở cổ nới lỏng ra một chút. Tự nhiên thấy tưng tức khó chịu, lại hình dung ra cái dáng người nhỏ xíu, lọt thỏm và nụ cười hồn nhiên của em. Có cách nào giữ cho em gần tôi hơn không?
 http://nhakhoa55thanglong.com/

Chiều tan sở, tôi ghé qua chỗ Thương thi để đón cô ấy về nhà. Trên đường đi tôi không dám hỏi bất cứ câu nào về chuyện thi cử, chuyện phỏng vấn. Không phải là vì sợ Thương buồn, mà tôi sợ tôi bị hẫng, cảm giác mất mát thấy rõ.

Một tuần sau đó, khi thông báo kết quả, em trúng tuyển, vào làm ở một công ty xuất nhập khẩu, đúng vị trí mà em mong muốn. Tôi giúp em dọn đồ, chuyển nhà, thấy những ngày bình yên đến tẻ nhạt quay về. Sẽ không còn ai chờ tôi sau cánh cửa gỗ im lìm, không còn ai cùng tôi nói một vài câu chuyện. Tôi cứ cố sức bấu víu vào một vài lý do nào đó, chỉ để không phải nói ra một vài điều gì đó, rất khó có thể diễn tả bằng lời, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được bởi trái tim. Tim tôi đập nhanh, loạn nhịp, có lúc lơ là, chậm như ngừng đập, đứng đối diện Thương không ít lần tôi đỏ mặt quay đi.
 
 
5. Kể từ sau khi Thương chuyển đi, tôi lại tiếp diễn cuộc sống của một kẻ có quy tắc, người bạn mang tên cô đơn lại chực ùa vào nhà. Một vài lần tôi vô tình gặp lại Thương ở đâu đó trên phố, có khi là một hiệu sách nhỏ khi mà em vào đó tìm tài liệu và tôi cũng cần mua một số thứ. Có khi là một quán café mà em nghỉ trưa cùng bạn bè. Tôi nhận ra rằng đằng sau những lần gặp gỡ vô tình, chúng tôi nói chuyện với nhau một cách xã giao hơn hẳn, tức là không tự nhiên như trước đây. Em cũng dần trở nên trưởng thành, và cứ thế khoảng cách vốn đã xa tít tắp còn được kéo thêm vài phần nữa.

Tôi nhớ ra rằng giữa chúng tôi vốn là những người xa lạ, xa lạ hoàn toàn cho đến khi chúng tôi mở lòng với nhau hơn. Tuy nhiên, cái khoảng thời gian ấy chưa thực sự kéo dài thì đã vội chuyển sang một giai đoạn khác, xa lạ hơn nữa giữa những người xa lạ!

- Em đi về khuya như thế, không thấy sợ gì sao?

- Công việc của em mà, em biết làm thế nào được.

Gặp Thương một cách cố ý, trước khu nhà trọ của em, tôi vẫn cố tỏ ra bình thản, như thể chỉ là một cuộc gặp gỡ vô tình.
 http://filvietnam.com/lt/Social-Media.html

- Nếu lần sau về muộn, nhắn cho anh một tin, anh qua đón!

Nói rồi tôi lại gần xoa đầu em và đi mất. Hình như tôi còn cố xuất xuất hiện trước mặt em một cơ số lần nữa, với vài đoạn hội thoại ngắn ngủn và kỳ lạ như vậy. Nhưng thành quả sau đó khiến tôi thấy vui hơn. Sao cũng được, miễn là cuộc sống của tôi trở nên thi vị hơn. Và tất nhiên, em là một phần quan trọng trong đó.

Sao lại đón em về? Sao lại biết em bị ốm? Sao lại mua thuốc cho em? Sao lại đi chơi với em? Sao lại…?

Có lần tôi đã nói về sự rắc rối của Thương, đó là khi em lần đầu tiên bước vào cuộc sống của một gã độc thân như tôi. Sau lần đó, tôi nhận ra rằng có những lúc tôi nhớ những câu hỏi cắc cớ của em đến lạ, nhớ giọng điệu của em khi hỏi mà chẳng cần biết người đối diện có trả lời hay không, rồi tự nhiên bật cười.

- Làm thế nào để níu tay một người xa lạ?

Sau rất nhiều lần cố gắng ngỏ lời với em không thành công, tôi bèn buông lời nói một cách vu vơ bóng gió. Có lẽ cái vỏ bên ngoài của tôi vốn lạnh lùng và khó gần nên tôi gặp nhiều khó khăn hơn trong việc bày tỏ tình cảm thật của mình. Thật may mắn vì Thương là một cô gái thông minh, tuy có hơi bướng bỉnh, nhưng vẫn rất đáng yêu.

- Anh có chắc là anh yêu người xa lạ đó không? Nếu chắc chắn, thì anh làm cho người ta yêu anh là được rồi. Người xa lạ có quyền yêu nhau mà, không đúng sao?

Câu trả lời của em khiến tôi bật cười. Tối đó chúng tôi cùng nhau rong ruổi khắp những con phố Hà thành lúc lên đèn. Qua mỗi con phố đều thấy tiếng hát của em rớt rơi đâu đó, thi thoảng là những câu chuyện nơi em làm việc. Khoảng cách giữa chúng tôi ngắn lại rồi chẳng mấy chốc trở nên không tồn tại nữa. Tôi nhớ là trên một quãng đường nào đó, trước khi về tới nhà em, em gục đầu trên vai tôi ngủ ngon lành, tay vòng lên phía trước, hai bàn tay nắm lại với nhau. Chỉ đơn giản ngần ấy thôi mà khiến tôi thấy hạnh phúc rất nhiều ngày sau đó. Tôi mỉm cười, tự nhủ:
 http://chotanbinhonline.com/san-pham/30/142/164/dong-phuc-hoc-sinh.html

“Ừ, ít ra thì ở nơi đây cũng có hai người xa lạ trở nên thân thiết với nhau hơn rồi!”

***

Không dễ dàng một chút nào cả nếu như chúng ta luôn đứng ở nơi bắt đầu và lưỡng lự về mọi thứ. Nếu như tôi mãi dừng chân ở khoảng cách đầu tiên, có lẽ tôi sẽ không có được cái gật đầu đồng ý của Thương. Chúng tôi đã trở thành một cặp, sống những ngày pha lẫn giữa bất quy tắc và có quy tắc, liên tục từ chối một gã bạn thân lâu năm tên là “cô đơn” cố gắng len lỏi vào giữa vòng tay của hai đứa. Hãy nghĩ rằng yêu thương thật ra vô cùng đơn giản, chỉ là trao đi yêu thương và trao đi thật nhiều. Nếu bạn góp nhặt đủ nhiều yêu thương, bạn sẽ có được hạnh phúc!  

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Friday, July 25, 2014

Phải chăng tự ái cá nhân cao hơn tình yêu còn đó?

"""

Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa. Có rất nhiều người, trước khi kịp để tâm thì đã thành người cũ. Cuộc sống không bán vé khứ hồi, mất đi vĩnh viễn không có lại được.

Chúng ta đều già quá nhanh, sự thông minh lại đến quá muộn.

"""

 sua may tinh tai nha



Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi.
 Giay bao ho lao dong

Dẫu cho vẫn hờn giận nói rằng, chẳng thà chia tay nhau đi, nhưng những lời nói trong lúc tức giận đâu được tính là những lời xuất phát từ đáy lòng. Chỉ xin rằng, khi vẫn còn yêu, thì đừng buông tay nhau.
 
bao tri may lanh
Người nói với tôi rằng người đã mệt mỏi, chút ngọt ngào của tình yêu chớm đầu tan biến, kéo lại hiện thực phải đối diện quá khốc liệt. Những khuyết điểm của đối phương cùng quá nhiều tính xấu chạm vào nhau tạo thành những trận cãi vã. Chúng ta đã hơn một lần nói rằng hay là chia tay.
 
Domain
Bạn bè nói với tôi, tại sao yêu nhau mà cứ phải giằng co mãi như thế, chia tay để cho cả hai dễ thở, như thế có phải tốt không?
 
Thế nhưng chẳng ai hiểu, vẫn còn yêu nhau thì sao có thể dễ dàng chia tay như thế? 
 
 
phutungoto

Mọi cuộc gây gổ rồi cãi vã, những mâu thuẫn cỏn con vặt vãnh trong cuộc sống hẳn nhiên chỉ là chút gia vị, rồi chúng ta còn sẽ phải đối mặt với quá nhiều sóng gió to hơn. Ấy vậy mà chỉ bằng những hao tổn nhỏ xíu, lòng tự trọng của bản thân bất chợt vươn mình, thế là chia tay nhau vậy sao?
 
Bao ho lao dong
Tình yêu có được đâu phải dễ, trong trăm ngàn người đi lướt qua nhau mới có thể tìm được ai đó trao gửi yêu thương chân thật. Đừng vì cái tôi quá lớn mà vung tay hất đổ, cũng đừng vì tự ái cá nhân mà buông tay để yêu thương trôi tuột đi quá xa. 
 
Giay dan tuong
Nếu như còn yêu thương, thì đừng bao giờ nói sẽ chia tay.
 
Nếu như chỉ là phút nông nổi nhất thời, thì đừng nóng nẩy làm gì.
 
Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi. 
 
 
Rang su tham my

Bởi vì ngoảnh mặt lại, người đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi, bởi vì làm gì có ai nguyện chờ đợi chúng ta suốt đời suốt kiếp.
 
Hời giận, hiểu lầm, mâu thuẫn, cãi vã, rồi chiến tranh lạnh vốn chỉ là những quá trình nhỏ khi người ta yêu nhau. Có thể dung hòa được tính cách đối phương mới là con đường đi đúng đắn để đến với hạnh phúc, tuyệt đối đừng ương bướng, kiêu ngạo, lạnh lùng nói lời cắt đứt để rồi hối cũng không còn kịp.
 
Internet Marketing
Phải chăng tự ái cá nhân cao hơn tình yêu còn đó? 
 
Phải chăng chỉ vì một vài ngày u ám mà có thể quên đi cả đoạn đường đã cùng nhau hạnh phúc?
 
Chỉ biết nếu còn yêu thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện buông tay nhau, bởi vì quá trình chia ly sau đó, sẽ còn cực nhọc và khó khăn biết nhường nào.
 
ban vai cho tan binh

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Đừng giấu cô đơn nữa, anh đây rồi!

"""

Một số người từng xuất hiện trong cuộc đời. Sau đó biến mất. Còn có một số người dừng lại rất lâu. Rồi cũng biến mất. Chỉ có những người có thể sống bình lặng bên nhau, mới được lâu dài.

Cô chỉ nhìn theo anh. Không nói một lời nào.
Những ngày tháng trời xanh ngắt. Em dừng chân vì anh.

"""

sua may tinh tai nha



Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi.

                                                                                                                                ... Cho tôi hay, tôi sẽ cùng em, ôm cô đơn vào lòng, ủ ấm!

1. Ba tháng trước…

Tôi ngồi bên cạnh lặng nghe Du đàn, những phím dương cầm nhảy múa hân hoan, những ngón tay lướt nhẹ, đôi môi em khẽ mím. Bất chợt, một tiếng đàn vang lên chói tai, lạc lõng giữa một bản tình ca sâu lắng.

- Rồi chúng ta sẽ thế nào?

Tôi ngờ ngợ, đôi mắt Du loang loáng nước.

- Em sai nhiều rồi, đúng không?
Giay bao ho lao dong

Du quay sang nhìn khuôn mặt tôi, khi ánh mắt giao nhau tôi mơ hồ nhận ra một biển hồ mênh mông buồn tủi, những giọt nước tròn đầy chực vỡ òa. Trong mối quan hệ giữa chúng tôi, ai là người có lỗi?
bao tri may lanh

Mọi người thường trách cứ người thứ ba đến sau trong một cuộc tình chen chân giữa ba người. Nhưng Du của tôi không đáng trách. Em đáng thương nhiều hơn đáng trách. Cũng từ lúc xác định tình cảm với em, tôi dành nhiều giờ bên một góc lặng, chậm rãi dõi theo từng giọt café đen đặc nhỏ xuống, giống như những lát cắt của cảm xúc nổi trôi khó định hình. Người thứ ba chỉ là người đến sau không có nghĩa là người gây ra tội lỗi. Tôi yêu Du. Chúng tôi nhận ra điều đó trong mắt nhau, trong những lần chạm tay, trong những nụ cười ấm áp.

- Trời tối nhanh quá!

Du bỏ quên những nỗi buồn, lén trút một nét thở dài, ưu tư nhìn ra khung cửa sổ. Em khẽ đứng dậy, nhón người cầm áo khoác choàng qua vai tôi, nụ cười trên môi cong lên thành nét cười vui vẻ.

- Mình đi ăn chút gì anh nhé!
Domain

Chúng tôi dắt tay đi cạnh nhau, bước song hành cùng nhau, đan khít mười đầu ngón tay vào nhau. Cứ thế bước đi, cảm giác bình tâm và an yên biết mấy. Tôi mất một chút thời gian khẽ hắng lòng, kéo đầu Du tựa vào vòm ngực của mình.

- Du, anh yêu em, biết không?
phutungoto

Du không trả lời, cũng không gật đầu hay lắc đầu, em khẽ động đậy những ngón tay đan cài trong tay tôi, siết nhẹ. Những khoảng không gian bên em bình yên dịu vợi, lắng đọng yêu thương như một vùng mơ huyền ảo, khiến tôi dẫu biết rằng mình đang lầm đường lạc lối cũng không thể vẫy vùng ra khỏi đó. Là do tôi không muốn thoát ra, không muốn vụt mất tình yêu với Du.

- Nhưng bàn tay này, làm sao khít vừa đây?

Du nắm tay tôi đưa lên cao, ngón tay áp út của tôi lồng một chiếc nhẫn bạc, lạnh lẽo vô hồn, ám mờ như khoảng không trống rỗng trong tim tôi. Lúc này, nhìn vào khuôn mặt Du, nó trở nên nhức nhối, buốt lạnh.

… Yêu thương trao đi rồi, có rút lại được không?


Bao ho lao dong

2. Sáu tháng trước…

Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi. Khu phố chúng tôi ở là một khu phố nhỏ, không tấp nập người qua lại, cũng bị phủ màu thời gian bạc xỉn, không gian đôi lúc ẩm sực mùi mưa và sương lành của những đêm Đông buốt giá. Sở dĩ tôi biết cô ấy bởi tôi thường xuống hiệu sách cũ để lục tìm những tập truyện dài ngắn khác nhau vương vãi ở một xó xỉnh riêng biệt cho đám em họ. Mỗi cuối tuần tôi lại ghé hiệu sách một lần, ngồi nhặt nhạnh số tập truyện may mắn còn sót lại, đồng thời đưa mắt dõi theo khuôn mặt xa xăm của cô ấy. Phải, tôi có biết cô ấy, nhưng chưa một lần làm quen.
Giay dan tuong

- Em giấu nỗi buồn đi đâu thế?

Tôi nói vu vơ, chìa những quyển sách cũ lên trước mặt bàn tính tiền.

- Nỗi cô đơn đậm đặc… - Tôi tiếp lời.

Em nhoẻn cười, nhanh tay thanh toán tiền cho tôi. Trời chưa tắt hẳn nắng, những tia vương vất hiếm hoi của một buổi chiều Đông len khẽ qua ô cửa sổ, soi lên ánh hồng phớt trên đôi gò má xuân trẻ.

- Anh ở gần đây, là khách quen chỗ em. Gọi em là gì cho tiện xưng hô?

- Em tên Du.

Em lại nhoẻn cười, nụ cười từ ánh mắt nhiều suy tư. Những câu hỏi của tôi bỏ lửng, cảm giác thừa thãi và vô duyên, cũng hơi nhạt nhẽo cho một lần làm quen thất bại. Nhưng khi tôi toan bước về, em cất tiếng gọi.

- Em giấu nỗi buồn cùng một chỗ với anh. Chắc là anh biết!
Rang su tham my

Lúc tôi quay lại nhìn, em lại mỉm cười, khuôn mặt tươi tắn như những bông hoa bách hợp trắng ngần, e ấp trời chiều chờ khi đêm xuống được nở bung khoe hương sắc. Lần đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với Du, và cũng gặp lại em đôi ba lần sau nữa.

Một thời gian khá dài bận rộn, tôi chuẩn bị cho việc đi du học theo lời khuyên từ bố mẹ. Thật ra là một đứa trai đủ lớn, cũng đủ trưởng thành, tôi biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng có những mông lung mơ hồ không xác định được, cũng có những khoảng cô đơn chồng chất nỗi buồn khiến tôi nương lòng theo một chuyến đi xa. Trước khi đi, bố mẹ tôi muốn tôi đính ước với một cô gái. Cô ấy tên Ân, bạn thanh mai trúc mã gần nhà, luôn sẵn lòng chờ đợi tình cảm từ phía tôi.

Bữa cơm họp mặt hai gia đình diễn ra chóng vánh, cũng lại giản đơn chỉ với hai bên bố mẹ và hai đứa chúng tôi. Lúc lồng chiếc nhẫn bạc vào ngón tay Ân, tôi thấy tim mình run khẽ, liên tưởng đến dáng hình Du và nét cười trên khuôn mặt em đầy ám ảnh. Tôi nhớ một người dưng, thương một người xa lạ và chờ mong một mối tình viển vông.



3. Hiện tại…

Du ngồi bên cạnh tôi, tay vo viên những sợi giấy mảnh được em xé ra từ khăn ăn, sau khi xé mảnh tới độ không thể tiếp tục được nữa, em ngước mắt lên bàn nhìn, tôi đẩy sang bên em một tập giấy ăn khác, em lại tiếp tục.

- Ba ngày nữa anh đi!

- …

- Sao em không hỏi anh?

Du vẫn im lặng.

- Thời này là thời nào rồi mà còn trò đính ước như thế. Sao em không hỏi anh? Cũng không đòi hỏi gì?

- …

Đáp lại lời run run của tôi chỉ là im lặng, có chăng là một ánh mắt man mác buồn, mấp mé nước chợt tràn qua khóe mi. Du vẫn tiếp tục trò nghịch của mình với những tờ giấy ăn, bỏ mặc tôi cô đơn chờ đợi, khép hàng mi dài kiên nhẫn chờ đợi em. Có đôi lần tôi chỉ còn cách bất lực ôm em vào lòng, trút một tiếng thở dài rơi trên mái tóc em. Rồi sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục chuỗi ngày nhập nhằng tình cảm. Một con đường với ba lối rẽ, ba người đứng ở ba đầu khác nhau, nhìn về phía nhau dịu vợi, với yêu thương khóc lóc thảm thương.

- Muộn rồi, mình về thôi anh!

Ngày tàn, Du ngẩng mặt lên, khuôn mặt vẽ một nụ cười tươi tắn, đôi tay nhỏ nhắn xoa lên má tôi, lại khẽ khàng đan vào tay tôi, chạm vào ngón tay đeo nhẫn, lạnh ngắt.

Ngày tôi đi Du nói bận không ra tiễn. Tôi chôn chân đứng chờ ở sân bay. Ân đứng đối diện tôi, môi mím chặt, nước mắt trôi đều trên gò má, bàn tay xanh xao nắm lấy tay tôi hờ hững.

- Duy chờ ai?

- …
Internet Marketing

Tôi đang chờ ai? Chờ nỗi cô đơn òa vỡ trên đường bay. Chờ một người đến níu tay tôi đừng đi. Chờ một tình yêu đúng nghĩa khiến trái tim đập bỏng rát trong lồng ngực. Tôi chờ nỗi buồn của em lan ra thành dòng, bật thành tiếng khóc, nắm chặt tay tôi để tôi có một lý do ở lại.

Tiếng loa báo vang lên, tôi vẫn lì lợm chôn chân phía ngoài, dõi mắt về hướng xa. Ân nhìn tôi không khỏi ngạc nhiên, yếu đuối vỡ òa trên phiến môi mềm, nức nở.

- Duy đừng tự làm khổ mình. Nếu mong chờ người ta đến vậy, chi bằng chủ động gần bên cạnh. Duy đi để tự làm khổ bản thân, làm khổ Ân, làm khổ cô ấy ư?

Tim tôi hẫng một nhịp, toan đưa tay lên lau nước mắt cho Ân, bỗng thấy bóng hình Du phía trước, đang mỉm cười với tôi, đang mong chờ tôi, đang thầm lặng dõi theo tôi. Tôi chớp mắt, vẫn là Ân chứ không có Du tồn tại. Không còn đủ kiên nhẫn, tôi hôn lên trán Ân, tháo nhẫn trên ngón tay áp út, đặt vào lòng bàn tay cô ấy.

- Cho Duy xin lỗi. Duy không xứng với Ân. Và Duy… còn cô ấy!

Tôi hủy chuyến bay, hủy đính ước với cô bạn thanh mai trúc mã, tôi tìm về nương náu tâm hồn nhiều vết xước ở một hiệu sách cũ quen thuộc. Trời tối mờ, bóng đèn vàng hắt sáng, khuôn mặt Du thẫn thờ lật giở từng trang sách, em ra sức chăm chú nhìn, nhưng nước mắt lại lơ đễnh rơi, rớt xuống bàn gỗ màu nâu bóng, lấp lánh sáng.

- Em lại giấu cô đơn ở đâu?

Tôi tiến lại gần, cầm một quyển sách em đang bấu chặt những ngón tay mềm nhỏ nhắn.

- Sao anh…?

- Nhìn em cô đơn đến thế, anh không chịu được. Nhìn em buồn bã như thế, anh không chịu được. Du, nói đi em, em giấu chúng ở đâu?

Đã bao giờ bạn đắng lòng khi nhìn thấy người mình yêu thương rơi nước mắt? Họ khóc trong thầm lặng, con tim bạn thét gào. Đã bao giờ bạn thấy mình bất lực và vô dụng tới mức không thể ngày ngày ở bên cạnh chở che, bao bọc người mình yêu thương? Họ đơn côi đến mức cô đặc nỗi buồn, cô đặc những giọt nước mắt, khéo léo gói ghém thành những tiếng thở dài hay những nụ cười vô nghĩa.


Lúc chào tạm biệt Ân, chào tạm biệt nước Pháp xinh đẹp, tôi chạy về nhà với hình bóng của Du, từ những nụ cười ngày đầu tiên, từ những ngại ngùng bẽn lẽn em trao, những lời nói cố sức tròn vẹn để không chạm vào mối quan hệ nhạy cảm giữa ba người… Cuối cùng, tôi thiết nghĩ, mình chỉ có thể làm được điều gì đó khi đủ can đảm buông bỏ đi một điều gì đó. Người ta không thể mãi hờ hững đi qua nhau, càng không thể vờ như vô tình lướt nhanh trong cuộc sống của nhau. Tôi và Du, và Ân, là những câu chuyện với nhiều nút thắt mở. Nhưng tôi biết, chắc chắn một điều, trong tình yêu vốn không có sự lựa chọn, chỉ là cảm giác yêu và không yêu. Vốn dĩ tình yêu đã là một nút mở diệu kỳ, còn không yêu, lại là một nút mở khác, giải phóng một thứ tình cảm chân phương khác.
ban vai cho tan binh

Tôi tiến lại gần ôm Du vào lòng, cảm giác thân thuộc như ôm chính những nhịp đập trong lồng ngực, lại thân thương dịu dàng quá đỗi. Có thể ngày mai cuộc sống của chúng tôi sẽ rất khác, nhưng hôm nay, đơn giản một điều, tôi yêu Du, và tôi cần em bên cạnh, cũng thấy mình cần để ở bên cạnh em.

- Đừng giấu cô đơn nữa, anh đây rồi!

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau...

"Bạn không thể làm cho một người yêu bạn. Điều bạn có thể làm là trở thành một người đáng yêu. Phần còn lại là ở người đó."


 sua may tinh tai nha


Em cũng đừng hỏi là tại sao anh lại yêu em, yêu em nhiều hơn những gì em nghĩ, một chàng trai chưa bao giờ ngừng yêu em.
Giay bao ho lao dong

Em có quyền không tin điều đó vì anh biết rằng với một người con gái từng tổn thương trong tình yêu như em thì đó là một cái gì đó viển vông, xa vời. Anh biết rằng em không hề tin vào một tình yêu mãi mãi, em không có định nghĩa về một chuyện tình lâu bền. Dĩ nhiên anh hiểu mình không thể bắt em bước vào “vườn yêu” cùng anh. Nhưng em hãy tin anh, những điều anh nói là thật và việc hết yêu em anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến.

bao tri may lanh
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, tình yêu tìm đến em rồi rời bỏ em đi chỉ đơn giản như quy luật hay duyên số. Chẳng phải chúng ta luôn đổ lỗi như thế mỗi khi một cuộc tình tan vỡ nhưng có mấy ai một lần dám thừa nhận lý do đơn giản nhất chỉ là hết yêu. Cô bé ngốc của anh cũng thế, em cứ nói với anh là người ấy hết yêu em. Em đừng để nước mắt giải thích cho tình yêu của em. Em biết không…?

Domain
Anh tin vào một ngày nắng đẹp sẽ có một chàng trai đến tìm em và ngỏ lời yêu, lúc ấy em sẽ nhận lời chứ?

Anh tin có một chàng trai dám trao hết tình cảm của mình, đặt vào em một niềm tin yêu mãnh liệt.


 phutungoto

Anh tin có một chàng trai sẽ xem em như hơi thở, như không khí, như làn gió mát lành và cả những tia nắng cũng như hạt mưa, xem em như bốn mùa.

Bao ho lao dong
Anh tin có một chàng trai sẵn sàng bỏ tất cả mọi việc chỉ để chạy đến bên em khi em nói “em cần…”

Anh tin có một chàng trai đã từng vì nụ cười của em mà ngơ ngẩn và đợi chờ.

Giay dan tuong
Anh tin có chàng trai yêu mái tóc dài, yêu giọng nói ngọt ngào như làm tan chảy đối phương.

Anh cũng tin có một chàng trai yêu em nhiều hơn chính bản thân mình.

 Rang su tham my
Em đừng hỏi tại sao gió thổi thì mây sẽ bay, mưa tạnh thì cầu vồng xuất hiện. Mây bay là do mây nương nhờ vào gió, mây cần gió cho những chuyến ngao du vô định; cầu vồng xuất hiện là bởi cầu vồng cần có mưa, cần mưa để thấy cầu vồng sáng rực rỡ khi làn mưa tan đi.

Internet Marketing

Em cũng đừng hỏi là tại sao anh lại yêu em, yêu em nhiều hơn những gì em nghĩ, một chàng trai chưa bao giờ ngừng yêu em.
ban vai cho tan binh

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Mặc dù vậy, chúng mình vẫn cứ yêu nhau

"Có một thứ cảm giác ở khi mất ngủ, mới thừa nhận là ” Nhớ nhung”. Có một thứ duyên phận sau khi tỉnh giấc mộng,mới tin là “Vĩnh hằng”. Có một loại ánh mắt ở khi chia tay, mới nhận ra là ” Quyến luyến.” Có một loại tâm tình sau khi ly biệt, mới hiểu được là ” Đánh mất.”
Có một loại yêu, rõ ràng là yêu sâu đậm, lại không tài nào nói nên lời. Có một loại yêu, rõ ràng muốn buông tay, lại không cách nào buông được. Có một loại yêu, biết rõ là giày vò, lại trốn không thoát được. Có một loại yêu, biết rõ sẽ chỉ là con đường mù mịt, nhưng trái tim vẫn không trở về được.
Có một loại độc thân chỉ vì chờ đợi một người nào đó…"


 sua may tinh tai nha



Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền.
Giay bao ho lao dong

Anh à... Chúng mình đừng cãi nhau nữa nhé. Ngày nào cũng cãi nhau như thế này, em thấy mệt mỏi và chán chường.
bao tri may lanh

Tình yêu của chúng mình, mong manh và dễ vỡ lắm. Bởi lẽ, chúng mình vốn dĩ là hai thái cực đối nghịch nhau, từ suy nghĩ đến hành động.
Domain

Em, đứa con gái nhân mã bốc đồng, yêu tự do và sống một cuộc sống đầy hứng thú và mạo hiểm. Còn anh, chàng trai xử nữ cầu toàn, coi trọng cuộc sống bình ổn và thích những gì đem lại sự an toàn. Mặc dù vậy, chúng mình vẫn cứ yêu nhau. Nồng nàn. Tha thiết. Đong đầy.
 phutungoto

Những tháng ngày bên nhau là quãng thời gian đủ để chúng mình có thể hiểu thêm về con người, tâm hồn và trái tim của đối phương. Nhưng càng đi sâu, em càng thấy sự khác biệt giữa chúng mình quá lớn. Em cứ như đứa con nít hay làm nũng, cần được quan tâm, chiều chuộng. Trái lại, anh trưởng thành, lạnh lùng và khô khan.

 
 Bao ho lao dong

Giống như bao đứa con gái khác, em thường vờ hờn giận để được anh dỗ dành. Nhưng lỗi lầm em dỗi vu vơ như thế, anh lại tỏ ra khó chịu và bực mình. Anh à, dỗ dành em một chút, chỉ một chút thôi, cũng không được sao? Anh không thể tỏ ra dịu dàng khi em bướng bỉnh được sao?
Giay dan tuong

Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền. Đôi khi em muốn anh nhường nhịn em một chút thôi, dù có là em sai đi chăng nữa. Để rồi khi chúng mình làm lành với nhau, anh có thể nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai cho em được mà.
Rang su tham my

Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Cứ thế này, em sợ cả hai sẽ mệt mỏi rồi buông tay mất thôi. Anh có biết rằng đêm nào gối em cũng đẫm nước mắt. Tương lai chúng mình sao mà mịt mù quá. Cái bóng anh càng ngày càng xa tầm với. Hơi ấm từ bàn tay anh cứ tan dần…

Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Hãy đưa nhau về lại lúc mới yêu. Hãy cho em cảm nhận được cái tình yêu dài rộng mà anh đã từng nói. Hãy nắm chặt tay em, đừng để gió cuốn em đi mất. Hãy hôn em, nụ hôn dịu ngọt như dài bất tận…
 Internet Marketing


Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Nào, mình cùng nhau đập tan cái suy nghĩ “không hợp nhau” ấy đi anh nhé. Em sẽ bớt bướng bỉnh, nhõng nhẽo đi một tẹo. Anh sẽ thêm một chút dịu dàng, ân cần. Tình yêu dù mỏng manh đến đâu nhưng chỉ cần hai bên biết nâng niu, vun đắp thì chẳng cơn sóng nào có thể xô nó đi ra ngoài xa mãi được, phải không anh?
ban vai cho tan binh

Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh.

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com